
Nhân
nói về kế toán các khoản phải thu, phải trả, xin kể một mẩu chuyển có
thật mà tôi đã từng chứng kiến để chúng ta cùng suy ngẫm và phân tích.
Mấy tháng trước, tôi đến phòng tài vụ của một cơ quan, ở đây đang diễn ra cuộc bàn giao giữa hai kế toán trưởng. Họ đang tranh cãi khá gay gắt và chưa thống nhất được số liệu bàn giao. Một chuyên gia phần mềm vừa được mời đến đang thực hiện việc cài đặt lại phần mềm kế toán với yêu cầu của người nhận bàn giao: phải bù trừ số dư nợ và dư có của của các tài khoản phải thu, phải trả trước khi lập báo cáo tài chính. Nguyên trưởng phòng kế toán buộc lòng phải làm để bàn giao cho xong mà chuyển công tác nhưng vẫn ấm ức lắm.
Chuẩn
mực kế toán Việt Nam số 18 – “Các khoản dự phòng, tài sản và nợ tiềm
tàng” được Bộ Tài chính ban hành theo quyết định số 100/2005/QĐ-BTC. Để
hướng dẫn chuẩn mực này, Bộ Tài chính đã ban hành thông tư số
21/2006/TT-BTC ngày 20/03/2006, QĐ 15/2006/QĐ-BTC ngày 20/03/2006 hướng
dẫn chi tiết song những thuật ngữ, nội dung trong chuẩn mực còn trừu
tượng, mang định tính cao nên việc vận dụng vào thực tế của đơn vị gặp
rất nhiều khó khăn.
Hơn nữa một số thuật ngữ và nghiệp vụ đề cập trong chuẩn mực còn khá mới mẻ ở Việt Nam, bởi trên thực tế chưa xảy ra hoặc rất ít xảy ra. Do đó việc phân biệt giữa “Dự phòng phải trả” với “các khoản dự phòng khác”, giữa “Dự phòng phải trả” và “Nợ tiềm tàng”, giữa “xác định được” với “không xác định được”, giữa “Nợ phải trả” vớí “Nợ phải trả tiềm tàng” là cần thiết để chuẩn mực này đi vào cuộc sống.